Monday, 22 March 2021

Nghe trao đổi với nhà văn Nguyễn Huy Thiệp nè Ngộ

Có thể nghe..

Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp: 

“Thời cuộc mượn tôi thôi” 

Phan Hồng Tân

Hồ Gươm gần cả năm nay vắng bóng bước chân của đôi bạn vong niên– nhà văn Nguyễn Huy Thiệp và nhà thơ dân gian Nguyễn Bảo Sinh – vẫn thường bát phố chiều chiều như một thói quen. Thói quen ấy đã dừng lại kể từ ngày Nguyễn Huy Thiệp bị tai biến mạch máu não phải nằm liệt giường. Số phận lại giáng tiếp ông những đòn chí tử – ông rơi vào hôn mê thì vợ ông qua đời. 
Tôi may mắn được trò chuyện với ông khi ông còn minh mẫn –một chiều trong quán café Nhân ở Hàng Hành bên Bờ Hồ, và ở nhà ông sau cơn tai biến, khi ông có thể run run vẽ tranh tặng vợ – bà Phan Thị Từ Trang: “Vẽ Trang vài nét bút/ Cốt tập để khỏe người/ Cho đầu óc khỏi bí/ Và chỉ là đùa thôi”.

Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp nói:
 

Nhà văn là người biết sống trung dung, phong lưu, tri túc, “cầm kỳ thi họa đủ mùi ca ngâm”. Không dễ gì tổ chức được một cuộc đời như thế. Rất khó, khó nhất không phải chỉ là tiền bạc, cũng khó nhất không phải chỉ là tri thức, mà khó nhất lại là đạo đức! Các cụ ngày xưa nói “có đức mặc sức mà ăn” là vô cùng sâu sắc, vô cùng tế nhị.  Ngày xưa có đạo hơn, con người sống giản dị nên ít bệnh. Bây giờ đuổi theo vật chất, vô đạo. Tôi là một trong những ca điển hình. Mình phải trả giá. Ngày xưa sống thanh đạm, gần đạo hơn, nét mặt vô tâm thư giãn chứ không cố ý thư giãn.

 

Chân dung Nguyễn Huy Thiệp. Ảnh: Nguồn internet

Ông cho rằng ông là một “ca” điển hình của theo đuổi vật chất, có người còn cho rằng khát vọng làm giàu của Nguyễn Huy Thiệp  vẫn còn chưa chấm dứt?

 
Sống đến lúc nào đấy ta sẽ thấy danh lợi nó vô nghĩa. Chuyện có tiền hay không đối với tôi bây giờ không quan trọng nữa, nhiều khi nhiều tiền mà mình không biết cách tiêu hay sử dụng nó, nó chỉ gây tại họa thôi. Thế nên người ta nói: Mưu cái lợi cho thiên hạ mới là lợi lớn, mưu cái danh cho muôn đời thì mới gọi là cái danh lớn. Nếu anh chỉ mưu cái lợi cho mình cá nhân anh mà xã hội không phát triển, không lành mạnh thì bản thân cái lợi của anh là bị kịch chứ, phải không?
Tôi tâm đắc mấy câu thơ của Ôn Như Hầu, về những thất vọng nội tâm sau một đời phấn đấu: Mùi phú quí nhử làng xa mã/ Bả vinh hoa lừa gã công khanh/ Giấc Nam Kha khéo bất bình /Bừng con mắt dậy thấy mình tay không. 

 
Tôi được cái thời

 
Nhìn lại nghiệp văn của mình, theo ông yếu tố nào làm nên vị trí đặc biệt của Nguyễn Huy Thiệp trong văn đàn thời kỳ Đổi mới? 

 
Trong đời văn, tôi cũng tìm hiểu về các văn sĩ trong lịch sử, như Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Ngô Thì Nhậm. Tôi nhận ra một điều, cái xuất xứ của nhà văn quan trọng lắm. Mình phải làm sao có mặt đúng lúc, chứ sớm hơn hoặc muộn hơn thì có tài giỏi đến đâu, nhiệt huyết lớn lao đến đâu mà nó lỡ trớn thì cũng bại. Nhiều khi trong viết lách cũng thế, đôi khi tôi cũng lặng im, để tác phẩm của mình vào ngăn kéo. Nhưng nhìn chung, trong 30 năm đổi mới, đường văn của tôi khá thông đồng bén giọt. Có thể nói tôi xuất hiện đúng lúc, đúng năm bắt đầu Đổi mới 1986. Mọi người vẫn gọi Nguyễn Huy Thiệp là “cập thời vũ” (mưa đúng lúc). Truyện ngắn “Tướng về hưu” ra sớm thì cũng hỏng mà ra muộn thì cũng vớ vẩn. Đấy, tôi được cái thời.


Ông có nhớ thời điểm viết “Tướng về hưu” – truyện ngắn trở thành một hiện tượng văn học thời Đổi mới?

 
Thời điểm tôi viết “Tướng về hưu” không khí xã hội ngột ngạt lắm. Có những đoạn tôi viết khi đang xếp hàng đong gạo cho vợ, từ 3 giờ sáng. Có khi mua được mấy cân gạo, có khi không có gạo mà mua. Thời bao cấp lúc đó đang trong giai đoạn bế tắc nhất. Ngân sách nhà nước trống rỗng, khủng hoảng niềm tin. Nhìn chung đó là giai đoạn đúng là phải đổi mới. Khi những tác phẩm của tôi xuất hiện cũng là khi bắt đầu sự đổi mới trong văn học. Tôi cũng âm thầm nghiền ngẫm và viết từ trước, nên khi gặp thời đó nhiều sáng tác của mình cứ ồ ạt ra. Cuối năm 1986, tôi xuất bản một tập 20 truyện ngắn. Vì thế, nhiều người có nói: Vừa mới xuất hiện Nguyễn Huy Thiệp đã làm xong sự nghiệp của mình. Nhưng có được sự nghiệp đó thì phải có không khí của Đổi mới. Cho nên tôi thích câu này của một vị thiền sư: “Có thời có tự mảy may/ Không thời cả thế gian này cũng không”. Tất cả thuộc vào thời thế, vào không khí chính trị xã hội lúc đó.


Thời thế của Đổi mới tác động đến ngòi bút của ông như thế nào?

 
Nghề văn là một công việc đặc biệt, tỉnh quá không viết được, mê quá cũng không viết được, phải nửa mê nửa tỉnh. Viết thực quá cũng hỏng mà bịa đặt hư cấu quá cũng hỏng. Viết mức độ thế nào cũng phải tùy thời. Có lúc 7 thực 3 hư, có lúc 7 hư 3 thực, tùy vào thời thế, tùy vào xuất xứ của nhà văn. Nhiều khi ảnh hưởng của thời thế tác động trực tiếp đến bản thân mình nhưng cũng có những tác động như là tâm linh. Trước Đổi mới, văn học Việt Nam nằm trong cảm hứng của hệ tư tưởng duy lý trí (hữu tâm viết văn). Đổi mới thật sự là cơ hội có một không hai để cho văn học “chớp thời cơ qua sông dí tốt”, vượt ngục ra khỏi sự cầm tù nghiệt ngã và đáng sợ kia. Lý trí đơn thuần thường ham cắt xén, chỉ thấy sự ngưng đọng và chết chóc. Trên thực tại, dòng đời giống như dòng sông, như “dịch”, không một sát – na nào ngừng trôi chảy, luôn ở trong thế tương sinh tương lập. Đấy chính là đối tượng văn học, cũng là của Đạo và Thiền.


Trước đây, văn học chiến tranh, xét một nghĩa nào đó, phản ánh về một xã hội không bình thường. Xã hội bình thường người ta làm việc, ăn chơi, du lịch. Trong chiến tranh, các nhà văn hay có tâm thế: Ta đứng đầu trận tuyến, là lương tâm thời đại. Tôi nghĩ tìm ra được hạnh phúc trong đời thường mới khó, mới quan trọng. Khi tôi viết truyện “Tướng về hưu” tôi cũng có ý đó, truyện có sống, có chết, có đám ma, có đám cưới, có ngoại tình, có đào đồ cổ… Đời thường được nén lại trong “Tướng về hưu”, báo hiệu cuộc sống đang dần quay lại bình thường.


Trước đó, khi có truyện ngắn “Tướng về hưu” người ta chưa hình dung được đời thường của ông tướng?

 
Lúc đó, ông tướng không có đời thường. Sau khi tôi viết “Tướng về hưu” Quân khu Thủ đô mời tất cả các vị tướng tá họp lại (khoảng 146 ông) xem phim “Tướng về hưu”. Xem xong có một ông tướng nói: “Tay nhà văn này văn chương cũng vớ vẩn nhưng có một điều nói đúng: Tức là tướng cũng phải về hưu chứ”. Tôi thấy vị tướng đó nói đúng. Sau đó, mọi người mới ngồi bàn với nhau, xem tướng về hưu thì sẽ thế nào, lương và tiêu chuẩn phân nhà ra sao. Điều đó rất quan trọng. Theo tôi biết, truyện ngắn “Tướng về hưu” ra đời trước khi có chế độ về hưu của các vị tướng.


Ông gặp thời và thời thế, văn chương đã mang lại những gì cho Nguyễn Huy Thiệp?

 
Viết “Tướng về hưu” tôi vẫn nghĩ đó là nhờ thời thế. Mặc dù nghề văn cực nhọc, nhưng tôi cũng có một chút danh (có thể là danh hão), tôi cũng được đi nước ngoài, đi Mỹ 2 lần, đi Anh, đi Đức, đi Pháp, Thụy Điển… Nếu mình chỉ là một giáo viên quèn ở Tây Bắc thì làm gì có những chuyến đi đó.
Nhưng tôi sợ nhất chuyện danh hão, nó hão huyền và dày vò người ta. Viết văn không kiếm được nhiều tiền. Nghề văn khó ở chỗ giàu quá không viết được, nghèo cũng không viết được. Vị trí của anh nhà văn phải nhỉnh hơn thảo dân và gần với bậc thang cuối cùng trong xã hội.


Cho dù gặp thời, nhưng viết văn là nghề đòi nhà văn phải trả giá, thậm chí là giá “cắt cổ”?

 
Đúng rồi. Văn học không phải là công việc dễ dàng gì. Phải sống thế nào đấy, đi thế nào đấy, đọc thế nào đấy mới viết được. Tôi lấy một thí dụ, một trường hợp cụ thể của anh Nguyễn Việt Hà. Anh ấy là người có tài, đọc nhiều, thế nhưng anh lại muốn tìm đến danh lợi trong văn học rất dễ dàng. Tôi vẫn thường xuyên nói với anh : Nếu ông vẫn vợ đẹp con khôn, đi làm lương vẫn cao, vẫn đi uống cà phê ở Hai Bà Trưng hằng ngày, rồi ông vẫn sung sướng với những lời tán dương về tác phẩm cũ ấy thì rất khó!
 

Nghiệp văn của ông trùng với 30 năm văn học Đổi mới. Có lúc nào ông tổng kết lại sự nghiệp của mình, những hay, dở, thành, bại?
 

Tôi muốn nhắc lại câu nói của mẹ Terêsa: “Tôi chỉ là cây bút trong tay thượng đế”. Thời cuộc mượn tôi thôi. Tôi ngẫm ra nghề văn là nghề phải tu luyện Chân – Thiện – Mỹ, Chân – Thiện – Nhẫn, mình viết một cách chân thực, thiện tâm, nhẫn chịu và luôn hướng về cái đẹp thì đi đâu cũng gặp được người tử tế và hiểu mình. Đừng sợ mọi người không hiểu mình. Trong những năm tháng viết văn mặc dù tôi cũng làm nhiều điều rồ dại, nhưng nhìn chung tôi cũng gây được cảm hứng được với văn đàn Việt Nam.


Thời bây giờ khác rồi

 
Mới đây ông có phát biểu trong buổi ra mắt tác phẩm mới của cây bút Đỗ Hoàng Diệu – tác giả của truyện ngắn “Bóng đè”. Là một nhà văn thành danh thời Đổi mới, ông nghĩ gì về các tác giả trẻ hôm nay, liệu họ có bị “Bóng đè”?

 
Thời bây giờ khác rồi. Các cây bút không thể ỉ vào năng khiếu, vấn đề tổ chức công việc mới là quan trọng, viết văn giờ gắn với thương trường, gắn với điện ảnh, gắn với truyền thông và mạng xã hội. Thế hệ nhà văn bây giờ có cái dễ và cũng có cái khó. Cái khó nhất là phải nắm bắt được công nghệ, phải có ngoại ngữ, phải giao tiếp được với thế giới bên ngoài. Việc Đỗ Hoàng Diệu sang Mỹ sống và viết văn cũng tốt. Nhưng mà theo tôi, thế hệ của Diệu cũng đã là già một giáp rồi.


Những cái ông nói vẫn mang tính chất thời thế, nhưng có một thứ không thay đổi được là tài năng và đam mê của người viết?

 
Tôi nghĩ đầu tiên phải là đam mê. Nhưng không phải yêu một cách vô điều kiện, bây giờ yêu văn học cũng phải có điều kiện. Ngoài cái bản năng, cái trời cho ra cũng phải được trang bị về công nghệ, về ngoại ngữ, về các quan hệ. Những quan hệ thời hiện tại cũng rất quan trọng với một người nghệ sĩ. Ai cũng có tham sân si, nhưng phải biết tiết độ, chừng mực.


Sự chừng mực có ảnh hưởng tới sự nghiệp của ông không. Tôi cảm giác như lúc mới bắt đầu Đổi mới ông rời vạch xuất phát và lao đi rất nhanh, nhưng rồi sau đó chậm dần, vì sao vậy?

 
Đây là câu chuyện khác. Nếu xét khía cạnh nào đấy, sự nghiệp văn chương của tôi có hai giai đoạn. Lúc đầu tôi viết: “Tướng về hưu”, “Không có vua”, “Giọt máu”, “Phẩm tiết”, “Kiếm sắc”…, đó như là giai đoạn bản năng. Giai đoạn này đến vào khoảng năm 1991. Bắt đầu từ truyện ngắn “Sang sông” thì sang giai đoạn hai. Sau “Sang sông” văn tôi có hơi hướng đi sâu vào tôn giáo, đa tầng, đa nghĩa hơn. Trước đó, tính chất vô thần, duy vật tương đối rõ ràng. Một số nhà nghiên cứu nước ngoài rất thích truyện “Hạc vừa bay vừa kêu thảng thốt”; “Mưa Nhã Nam”; “Thương cả cho đời bạc”, tức là những truyện rất vu vơ nhưng nó có chiều sâu hơn. Giai đoạn đầu là những truyện ngắn mang tính chất nhập thế, bản năng cao. Sau này, độ bình thản của tôi cao hơn, chứ giai đoạn trước “Sang sông”, tôi nhiều khi như một thằng điên. Thí dụ, ở nhà tôi làm cái chong chóng to tướng để quay, thậm chí tôi định vào trong bản Đôn để mua một con voi về. Nếu như chỉ trong giai đoạn đầu thì tôi sẽ không đi xa được, kiệt sức ngay.

 

Một số tác phẩm của Nguyễn Huy Thiệp. Ảnh: Nguồn Internet

Theo ông, sau 30 năm Đổi mới, văn học có xuống dốc?

 
Tôi nghĩ không phải xuống dốc đâu mà sang một thời mới. Có lẽ văn học hiện nay phải theo kiểu khác cái thời của tôi.


Nhưng khác thế nào thì văn học vẫn phải có tác giả và tác phẩm đỉnh cao. Nhưng vì sao hiện nay, mọi thứ có vẻ thuận lợi mà sao không có những tác giả như Nguyễn Huy Thiệp?

 

Tôi vẫn quay lại chữ thời. Có lẽ phải đợi thời. Cái thời như thế nào tôi cũng không biết, cũng hoang mang. Bây giờ đã định hình cái gì đâu. Chẳng hạn như trong giáo dục, chưa bao giờ ta có một nền giáo dục loạng xoạng như bây giờ. Có những thứ diễn ra trong xã hội vượt qua trí tưởng tượng của tôi. Kể cả trong gia đình, một số giá trị cũng đảo lộn. Cuộc đảo lộn này rất kinh, chưa biết sẽ đến đâu.
 

Với hiện thực này, ông có tiếp tục một cuộc hành trình mới không?
 

Không. Tôi cũng không ảo tưởng.
 

Vì sao gần đây nhà văn Nguyễn Huy Thiệp lại chuyển sang làm thơ – trong khi ông đã từng có bài đả kích những người “lăng nhăng thơ phú” trong bài tiểu luận “Trò chuyện với hoa thủy tiên”?

 
Ông Huy Cận có một câu thơ hay trích lại lời nói của ai có ý là: văn chương nó như một tiếng kêu gọi đàn. Tôi thấy điều đó rất là đúng! Làm sao có một nhà văn cô đơn tuyệt đối ở giữa đồng loại, ở giữa những người đương thời của mình được? Ông phải chú ý đến người nọ người kia, đến không khí văn chương lúc đó thì ông mới có thể viết ra một tác phẩm hợp thời chứ. Tôi vẫn nói là văn chương Việt Nam cũng giống như bóng đá Việt Nam: có nhiều người đá vào chân và cũng có nhiều người đá vào bóng, có người “đá” bằng tay, có người “đá” bằng đầu và cũng có người “đá” bằng các quan hệ. Thì một anh nhà văn Việt Nam cũng phải tham gia cái trận cầu ấy, ông cũng phải lớn lên, cũng phải trưởng thành. Tôi nghĩ các nhà văn nổi tiếng trên thế giới họ cũng thế thôi, các tác giả được giải thưởng Nobel cũng vậy thôi, cũng phải từ những sân bãi chật hẹp của họ, từ Brazil, từ Thụy Điển hay từ một nơi hoang vắng nào đó…


Ông vừa nói ông không ảo tưởng nữa, những với một nhà văn, khi hết ảo tưởng có khi cũng đã cạn kiệt năng lượng sáng tạo. Ông có còn chút ảo tưởng nào không, ví dụ mơ về giải Nobel văn chương? Ở một trạng thái khác, lúc này văn chương có  làm ông hoang mang?

 
Tôi có 2 tác phẩm được dịch ra tiếng Thụy Điển. Ai theo văn chương mà chẳng mơ được giới thiệu ở đất nước của giải Nobel. Đây là vinh hạnh nhưng cũng gây nhiều khủng hoảng, nhiều mâu thuẫn cho tôi, khiến mình mơ mộng lẫn ảo tưởng.  Có người hỏi tôi khi nào hết ảo tưởng, tôi trả lời:“Chắc chết”.
Tôi chưa bao giờ hoang mang về văn chương. Tôi làm mọi thứ có thể hoang mang chứ văn chương thì chưa. Những người yêu văn chương đích thực kiểu gì cũng tìm được đường thoát hiểm cho riêng mình. Văn chương là thứ rất đáng quý, rất đáng hy sinh về nó.


Trân trọng cảm ơn ông!

Phùng Nguyên (Thực hiện)

(Bài đăng trên tạp chí Sông Lam, Số 9/ Chào năm mới 2021)

 

3 nhân vật/ nghe về Nguyễn Huy Thiệp, 1 nhà văn vừa mất

 



1/ 3 nhân vật:

 

* Lê ngọc Trụ

* Hoàng xuân Hãn

* Dương quảng Hàm

có những tác phẩm làm tôi chú ý nhất

 

2/ Dán vô đây để nghe đọc:


Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp: “Thời cuộc mượn tôi thôi” 

Phan Hồng Tân

Hồ Gươm gần cả năm nay vắng bóng bước chân của đôi bạn vong niên– nhà văn Nguyễn Huy Thiệp và nhà thơ dân gian Nguyễn Bảo Sinh – vẫn thường bát phố chiều chiều như một thói quen. Thói quen ấy đã dừng lại kể từ ngày Nguyễn Huy Thiệp bị tai biến mạch máu não phải nằm liệt giường. Số phận lại giáng tiếp ông những đòn chí tử – ông rơi vào hôn mê thì vợ ông qua đời. 
Tôi may mắn được trò chuyện với ông khi ông còn minh mẫn –một chiều trong quán café Nhân ở Hàng Hành bên Bờ Hồ, và ở nhà ông sau cơn tai biến, khi ông có thể run run vẽ tranh tặng vợ – bà Phan Thị Từ Trang: “Vẽ Trang vài nét bút/ Cốt tập để khỏe người/ Cho đầu óc khỏi bí/ Và chỉ là đùa thôi”.

Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp nói:

 
Nhà văn là người biết sống trung dung, phong lưu, tri túc, “cầm kỳ thi họa đủ mùi ca ngâm”. Không dễ gì tổ chức được một cuộc đời như thế. Rất khó, khó nhất không phải chỉ là tiền bạc, cũng khó nhất không phải chỉ là tri thức, mà khó nhất lại là đạo đức! Các cụ ngày xưa nói “có đức mặc sức mà ăn” là vô cùng sâu sắc, vô cùng tế nhị.  Ngày xưa có đạo hơn, con người sống giản dị nên ít bệnh. Bây giờ đuổi theo vật chất, vô đạo. Tôi là một trong những ca điển hình. Mình phải trả giá. Ngày xưa sống thanh đạm, gần đạo hơn, nét mặt vô tâm thư giãn chứ không cố ý thư giãn.

 

Chân dung Nguyễn Huy Thiệp. Ảnh: Nguồn internet

Ông cho rằng ông là một “ca” điển hình của theo đuổi vật chất, có người còn cho rằng khát vọng làm giàu của Nguyễn Huy Thiệp  vẫn còn chưa chấm dứt?

 
Sống đến lúc nào đấy ta sẽ thấy danh lợi nó vô nghĩa. Chuyện có tiền hay không đối với tôi bây giờ không quan trọng nữa, nhiều khi nhiều tiền mà mình không biết cách tiêu hay sử dụng nó, nó chỉ gây tại họa thôi. Thế nên người ta nói: Mưu cái lợi cho thiên hạ mới là lợi lớn, mưu cái danh cho muôn đời thì mới gọi là cái danh lớn. Nếu anh chỉ mưu cái lợi cho mình cá nhân anh mà xã hội không phát triển, không lành mạnh thì bản thân cái lợi của anh là bị kịch chứ, phải không?
Tôi tâm đắc mấy câu thơ của Ôn Như Hầu, về những thất vọng nội tâm sau một đời phấn đấu: Mùi phú quí nhử làng xa mã/ Bả vinh hoa lừa gã công khanh/ Giấc Nam Kha khéo bất bình /Bừng con mắt dậy thấy mình tay không. 

 
Tôi được cái thời
Nhìn lại nghiệp văn của mình, theo ông yếu tố nào làm nên vị trí đặc biệt của Nguyễn Huy Thiệp trong văn đàn thời kỳ Đổi mới? 

 
Trong đời văn, tôi cũng tìm hiểu về các văn sĩ trong lịch sử, như Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Ngô Thì Nhậm. Tôi nhận ra một điều, cái xuất xứ của nhà văn quan trọng lắm. Mình phải làm sao có mặt đúng lúc, chứ sớm hơn hoặc muộn hơn thì có tài giỏi đến đâu, nhiệt huyết lớn lao đến đâu mà nó lỡ trớn thì cũng bại. Nhiều khi trong viết lách cũng thế, đôi khi tôi cũng lặng im, để tác phẩm của mình vào ngăn kéo. Nhưng nhìn chung, trong 30 năm đổi mới, đường văn của tôi khá thông đồng bén giọt. Có thể nói tôi xuất hiện đúng lúc, đúng năm bắt đầu Đổi mới 1986. Mọi người vẫn gọi Nguyễn Huy Thiệp là “cập thời vũ” (mưa đúng lúc). Truyện ngắn “Tướng về hưu” ra sớm thì cũng hỏng mà ra muộn thì cũng vớ vẩn. Đấy, tôi được cái thời.


Ông có nhớ thời điểm viết “Tướng về hưu” – truyện ngắn trở thành một hiện tượng văn học thời Đổi mới?

 
Thời điểm tôi viết “Tướng về hưu” không khí xã hội ngột ngạt lắm. Có những đoạn tôi viết khi đang xếp hàng đong gạo cho vợ, từ 3 giờ sáng. Có khi mua được mấy cân gạo, có khi không có gạo mà mua. Thời bao cấp lúc đó đang trong giai đoạn bế tắc nhất. Ngân sách nhà nước trống rỗng, khủng hoảng niềm tin. Nhìn chung đó là giai đoạn đúng là phải đổi mới. Khi những tác phẩm của tôi xuất hiện cũng là khi bắt đầu sự đổi mới trong văn học. Tôi cũng âm thầm nghiền ngẫm và viết từ trước, nên khi gặp thời đó nhiều sáng tác của mình cứ ồ ạt ra. Cuối năm 1986, tôi xuất bản một tập 20 truyện ngắn. Vì thế, nhiều người có nói: Vừa mới xuất hiện Nguyễn Huy Thiệp đã làm xong sự nghiệp của mình. Nhưng có được sự nghiệp đó thì phải có không khí của Đổi mới. Cho nên tôi thích câu này của một vị thiền sư: “Có thời có tự mảy may/ Không thời cả thế gian này cũng không”. Tất cả thuộc vào thời thế, vào không khí chính trị xã hội lúc đó.


Thời thế của Đổi mới tác động đến ngòi bút của ông như thế nào?

 
Nghề văn là một công việc đặc biệt, tỉnh quá không viết được, mê quá cũng không viết được, phải nửa mê nửa tỉnh. Viết thực quá cũng hỏng mà bịa đặt hư cấu quá cũng hỏng. Viết mức độ thế nào cũng phải tùy thời. Có lúc 7 thực 3 hư, có lúc 7 hư 3 thực, tùy vào thời thế, tùy vào xuất xứ của nhà văn. Nhiều khi ảnh hưởng của thời thế tác động trực tiếp đến bản thân mình nhưng cũng có những tác động như là tâm linh. Trước Đổi mới, văn học Việt Nam nằm trong cảm hứng của hệ tư tưởng duy lý trí (hữu tâm viết văn). Đổi mới thật sự là cơ hội có một không hai để cho văn học “chớp thời cơ qua sông dí tốt”, vượt ngục ra khỏi sự cầm tù nghiệt ngã và đáng sợ kia. Lý trí đơn thuần thường ham cắt xén, chỉ thấy sự ngưng đọng và chết chóc. Trên thực tại, dòng đời giống như dòng sông, như “dịch”, không một sát – na nào ngừng trôi chảy, luôn ở trong thế tương sinh tương lập. Đấy chính là đối tượng văn học, cũng là của Đạo và Thiền.
Trước đây, văn học chiến tranh, xét một nghĩa nào đó, phản ánh về một xã hội không bình thường. Xã hội bình thường người ta làm việc, ăn chơi, du lịch. Trong chiến tranh, các nhà văn hay có tâm thế: Ta đứng đầu trận tuyến, là lương tâm thời đại. Tôi nghĩ tìm ra được hạnh phúc trong đời thường mới khó, mới quan trọng. Khi tôi viết truyện “Tướng về hưu” tôi cũng có ý đó, truyện có sống, có chết, có đám ma, có đám cưới, có ngoại tình, có đào đồ cổ… Đời thường được nén lại trong “Tướng về hưu”, báo hiệu cuộc sống đang dần quay lại bình thường.


Trước đó, khi có truyện ngắn “Tướng về hưu” người ta chưa hình dung được đời thường của ông tướng?

 
Lúc đó, ông tướng không có đời thường. Sau khi tôi viết “Tướng về hưu” Quân khu Thủ đô mời tất cả các vị tướng tá họp lại (khoảng 146 ông) xem phim “Tướng về hưu”. Xem xong có một ông tướng nói: “Tay nhà văn này văn chương cũng vớ vẩn nhưng có một điều nói đúng: Tức là tướng cũng phải về hưu chứ”. Tôi thấy vị tướng đó nói đúng. Sau đó, mọi người mới ngồi bàn với nhau, xem tướng về hưu thì sẽ thế nào, lương và tiêu chuẩn phân nhà ra sao. Điều đó rất quan trọng. Theo tôi biết, truyện ngắn “Tướng về hưu” ra đời trước khi có chế độ về hưu của các vị tướng.


Ông gặp thời và thời thế, văn chương đã mang lại những gì cho Nguyễn Huy Thiệp?

 
Viết “Tướng về hưu” tôi vẫn nghĩ đó là nhờ thời thế. Mặc dù nghề văn cực nhọc, nhưng tôi cũng có một chút danh (có thể là danh hão), tôi cũng được đi nước ngoài, đi Mỹ 2 lần, đi Anh, đi Đức, đi Pháp, Thụy Điển… Nếu mình chỉ là một giáo viên quèn ở Tây Bắc thì làm gì có những chuyến đi đó.
Nhưng tôi sợ nhất chuyện danh hão, nó hão huyền và dày vò người ta. Viết văn không kiếm được nhiều tiền. Nghề văn khó ở chỗ giàu quá không viết được, nghèo cũng không viết được. Vị trí của anh nhà văn phải nhỉnh hơn thảo dân và gần với bậc thang cuối cùng trong xã hội.


Cho dù gặp thời, nhưng viết văn là nghề đòi nhà văn phải trả giá, thậm chí là giá “cắt cổ”?

 
Đúng rồi. Văn học không phải là công việc dễ dàng gì. Phải sống thế nào đấy, đi thế nào đấy, đọc thế nào đấy mới viết được. Tôi lấy một thí dụ, một trường hợp cụ thể của anh Nguyễn Việt Hà. Anh ấy là người có tài, đọc nhiều, thế nhưng anh lại muốn tìm đến danh lợi trong văn học rất dễ dàng. Tôi vẫn thường xuyên nói với anh : Nếu ông vẫn vợ đẹp con khôn, đi làm lương vẫn cao, vẫn đi uống cà phê ở Hai Bà Trưng hằng ngày, rồi ông vẫn sung sướng với những lời tán dương về tác phẩm cũ ấy thì rất khó!


Nghiệp văn của ông trùng với 30 năm văn học Đổi mới. Có lúc nào ông tổng kết lại sự nghiệp của mình, những hay, dở, thành, bại?

 
Tôi muốn nhắc lại câu nói của mẹ Terêsa: “Tôi chỉ là cây bút trong tay thượng đế”. Thời cuộc mượn tôi thôi. Tôi ngẫm ra nghề văn là nghề phải tu luyện Chân – Thiện – Mỹ, Chân – Thiện – Nhẫn, mình viết một cách chân thực, thiện tâm, nhẫn chịu và luôn hướng về cái đẹp thì đi đâu cũng gặp được người tử tế và hiểu mình. Đừng sợ mọi người không hiểu mình. Trong những năm tháng viết văn mặc dù tôi cũng làm nhiều điều rồ dại, nhưng nhìn chung tôi cũng gây được cảm hứng được với văn đàn Việt Nam.


Thời bây giờ khác rồi

 
Mới đây ông có phát biểu trong buổi ra mắt tác phẩm mới của cây bút Đỗ Hoàng Diệu – tác giả của truyện ngắn “Bóng đè”. Là một nhà văn thành danh thời Đổi mới, ông nghĩ gì về các tác giả trẻ hôm nay, liệu họ có bị “Bóng đè”?

 
Thời bây giờ khác rồi. Các cây bút không thể ỉ vào năng khiếu, vấn đề tổ chức công việc mới là quan trọng, viết văn giờ gắn với thương trường, gắn với điện ảnh, gắn với truyền thông và mạng xã hội. Thế hệ nhà văn bây giờ có cái dễ và cũng có cái khó. Cái khó nhất là phải nắm bắt được công nghệ, phải có ngoại ngữ, phải giao tiếp được với thế giới bên ngoài. Việc Đỗ Hoàng Diệu sang Mỹ sống và viết văn cũng tốt. Nhưng mà theo tôi, thế hệ của Diệu cũng đã là già một giáp rồi.


Những cái ông nói vẫn mang tính chất thời thế, nhưng có một thứ không thay đổi được là tài năng và đam mê của người viết?

 
Tôi nghĩ đầu tiên phải là đam mê. Nhưng không phải yêu một cách vô điều kiện, bây giờ yêu văn học cũng phải có điều kiện. Ngoài cái bản năng, cái trời cho ra cũng phải được trang bị về công nghệ, về ngoại ngữ, về các quan hệ. Những quan hệ thời hiện tại cũng rất quan trọng với một người nghệ sĩ. Ai cũng có tham sân si, nhưng phải biết tiết độ, chừng mực.


Sự chừng mực có ảnh hưởng tới sự nghiệp của ông không. Tôi cảm giác như lúc mới bắt đầu Đổi mới ông rời vạch xuất phát và lao đi rất nhanh, nhưng rồi sau đó chậm dần, vì sao vậy?

 
Đây là câu chuyện khác. Nếu xét khía cạnh nào đấy, sự nghiệp văn chương của tôi có hai giai đoạn. Lúc đầu tôi viết: “Tướng về hưu”, “Không có vua”, “Giọt máu”, “Phẩm tiết”, “Kiếm sắc”…, đó như là giai đoạn bản năng. Giai đoạn này đến vào khoảng năm 1991. Bắt đầu từ truyện ngắn “Sang sông” thì sang giai đoạn hai. Sau “Sang sông” văn tôi có hơi hướng đi sâu vào tôn giáo, đa tầng, đa nghĩa hơn. Trước đó, tính chất vô thần, duy vật tương đối rõ ràng. Một số nhà nghiên cứu nước ngoài rất thích truyện “Hạc vừa bay vừa kêu thảng thốt”; “Mưa Nhã Nam”; “Thương cả cho đời bạc”, tức là những truyện rất vu vơ nhưng nó có chiều sâu hơn. Giai đoạn đầu là những truyện ngắn mang tính chất nhập thế, bản năng cao. Sau này, độ bình thản của tôi cao hơn, chứ giai đoạn trước “Sang sông”, tôi nhiều khi như một thằng điên. Thí dụ, ở nhà tôi làm cái chong chóng to tướng để quay, thậm chí tôi định vào trong bản Đôn để mua một con voi về. Nếu như chỉ trong giai đoạn đầu thì tôi sẽ không đi xa được, kiệt sức ngay.

 

Một số tác phẩm của Nguyễn Huy Thiệp. Ảnh: Nguồn Internet

Theo ông, sau 30 năm Đổi mới, văn học có xuống dốc?

 
Tôi nghĩ không phải xuống dốc đâu mà sang một thời mới. Có lẽ văn học hiện nay phải theo kiểu khác cái thời của tôi.


Nhưng khác thế nào thì văn học vẫn phải có tác giả và tác phẩm đỉnh cao. Nhưng vì sao hiện nay, mọi thứ có vẻ thuận lợi mà sao không có những tác giả như Nguyễn Huy Thiệp?

 
Tôi vẫn quay lại chữ thời. Có lẽ phải đợi thời. Cái thời như thế nào tôi cũng không biết, cũng hoang mang. Bây giờ đã định hình cái gì đâu. Chẳng hạn như trong giáo dục, chưa bao giờ ta có một nền giáo dục loạng xoạng như bây giờ. Có những thứ diễn ra trong xã hội vượt qua trí tưởng tượng của tôi. Kể cả trong gia đình, một số giá trị cũng đảo lộn. Cuộc đảo lộn này rất kinh, chưa biết sẽ đến đâu.


Với hiện thực này, ông có tiếp tục một cuộc hành trình mới không?

 
Không. Tôi cũng không ảo tưởng.


Vì sao gần đây nhà văn Nguyễn Huy Thiệp lại chuyển sang làm thơ – trong khi ông đã từng có bài đả kích những người “lăng nhăng thơ phú” trong bài tiểu luận “Trò chuyện với hoa thủy tiên”?

 
Ông Huy Cận có một câu thơ hay trích lại lời nói của ai có ý là: văn chương nó như một tiếng kêu gọi đàn. Tôi thấy điều đó rất là đúng! Làm sao có một nhà văn cô đơn tuyệt đối ở giữa đồng loại, ở giữa những người đương thời của mình được? Ông phải chú ý đến người nọ người kia, đến không khí văn chương lúc đó thì ông mới có thể viết ra một tác phẩm hợp thời chứ. Tôi vẫn nói là văn chương Việt Nam cũng giống như bóng đá Việt Nam: có nhiều người đá vào chân và cũng có nhiều người đá vào bóng, có người “đá” bằng tay, có người “đá” bằng đầu và cũng có người “đá” bằng các quan hệ. Thì một anh nhà văn Việt Nam cũng phải tham gia cái trận cầu ấy, ông cũng phải lớn lên, cũng phải trưởng thành. Tôi nghĩ các nhà văn nổi tiếng trên thế giới họ cũng thế thôi, các tác giả được giải thưởng Nobel cũng vậy thôi, cũng phải từ những sân bãi chật hẹp của họ, từ Brazil, từ Thụy Điển hay từ một nơi hoang vắng nào đó…


Ông vừa nói ông không ảo tưởng nữa, những với một nhà văn, khi hết ảo tưởng có khi cũng đã cạn kiệt năng lượng sáng tạo. Ông có còn chút ảo tưởng nào không, ví dụ mơ về giải Nobel văn chương? Ở một trạng thái khác, lúc này văn chương có  làm ông hoang mang?

 
Tôi có 2 tác phẩm được dịch ra tiếng Thụy Điển. Ai theo văn chương mà chẳng mơ được giới thiệu ở đất nước của giải Nobel. Đây là vinh hạnh nhưng cũng gây nhiều khủng hoảng, nhiều mâu thuẫn cho tôi, khiến mình mơ mộng lẫn ảo tưởng.  Có người hỏi tôi khi nào hết ảo tưởng, tôi trả lời:“Chắc chết”.
Tôi chưa bao giờ hoang mang về văn chương. Tôi làm mọi thứ có thể hoang mang chứ văn chương thì chưa. Những người yêu văn chương đích thực kiểu gì cũng tìm được đường thoát hiểm cho riêng mình. Văn chương là thứ rất đáng quý, rất đáng hy sinh về nó.


Trân trọng cảm ơn ông!

Phùng Nguyên (Thực hiện)

(Bài đăng trên tạp chí Sông Lam, Số 9/ Chào năm mới 2021)


msword/ học ở Ngộ

 













 

 1

Chịu khó khi dùng msword, exel hay acrobat, nên xử dụng tất cả các

tiện ích của chúng.

Xử dụng, sẽ vui hơn!

Dùng google sẽ có chỉ dẫn.

Nên vọc nhiều, sẽ xử dụng thành thạo!



Sunday, 21 March 2021

Sous le ciel de Paris-Tặng Ngộ

 

















1/ 

Mới thay cái bóng đèn:

Osram dulux  11 watt/

www.osram.cfl

May mắn: mình còn 1 cái dự bị!

2/

Bài hay:

https://nguien1.blogspot.com/2016/06/50-cau-cham-ngon.html

3/

Đang dịch 1 bài hát tiếng Pháp ra việt và anh.

Xong mới đi ngủ!

4/


Saturday, 20 March 2021

Suối Buri ngày xưa ta tắm

 

                                                              Ngày xưa còn bé


Tặng Ngộ tấm hình tuổi thơ

ĐN

Ngộ và Greco/ Tản mạn cuối đông 2021

 


 Greco

1

Hôm nay  mình nghe 1 phóng sự

về Juliette Greco. Khiến mình nhớ và muốn

trỡ lại nghe bài bản nhạc Pháp của một thời

mình từng thích.

2

Chỉ có trang này, để tâm sự về

cô bé lọ lem ngỗ ngáo dễ ghét dễ thương..

Đôi khi chỉ cần nhìn cái nick hiện lên

là yên tâm rồi, là cô bé vẫn khỏe..

Mong cô bé hạnh phúc và sức khỏe!

3

Công việc nghịch ngợm dịch ra nhiều thứ tiếng

của 1 bài thơ chữ hán hay mang cho mình vài

niềm vui và khám phá về ngôn ngữ trên thế giới.

Rất vui

Rất bổ ích!

4

Hôm qua đi tìm cái kính lại tìm ra 4 thứ cần thiết khác,

trong đó có 1 bộ phận để sạt accu cho 1 cái máy chụp hình.

Nhờ thế, hôm qua, mình đã quay được cái clip 2 Gb, khi trời

mưa tuyết!

ĐN


Thursday, 18 March 2021

extensions cho chrome

Phong cảnh hôm trước chụp từ balkon

 

 

Cài mấy cái extensions vào chrome không được nữa,

loay hoay sữa, phải đọc nhiều cái mới. Biết thêm chút

về chrome, lợi ích của các extensions của nó, 1 chút về

hoạt động của windows..

Chỉ tại mình dùng chrome ở máy này quen rồi, chứ chrome

cho máy kia thì vẫn cài extensions lên chrome bình thường.

Mò mẫm thêm cho vui! :)

Thỉnh thoảng vẫn nghĩ về Ngộ, không biết đang ở nơi nào.

ĐN


Sunday, 14 March 2021

Bai nay thu vi va thoi su

 

Vương Khuếch

 

Phuong cach trinh bay tu duy mind map



Rèn luyện tư duy bằng phương pháp Mind Map

 
Trần Hữu Dũng


Nguon: http://tamnhin.net/ren-luyen-tu-duy-bang-phuong-phap-mind-map.html

..

Mind Map(Sơ đồ tư duy hay Giản đồ ý) có thể dùng như 1 cách để ghi nhớ chi tiết, để tổng hợp, hay để phân tích một vấn đề ra thành một dạng cuả lược đồ phân nhánh.

I. Phương pháp Mind Mapping là gì?

Bộ óc của con người làm việc khác với máy tính. Trong khi máy tính hoạt động theo các phương thẳng, não bộ hoạt động vừa theo các phương liên kết vừa theo các phương thẳng bao gồm so sánh, phân tích và tổng hợp.Sự liên kết đóng vai trò vượt trội trong hầu hết mọichức năng hệ thần kinh. Mỗi một từ, một ý đều có vô số kết nối với các ý và khái niệm khác.





Phương pháp Mind Mapping được Tony Buzan (người Anh, 1942 - ) triển khai vào thập niên 1960 là một phương pháp hiệu quả sử dụng việc ghi chép và tạo ra các ý tưởng bằng các liên kết. Để tạo ra một sơ đồ não bộ, người ta bắt đầu từ giữa trang giấy bằng với ý chính và kéo ra các hướng, tạo ra một cấu trúc liên tục và có hệ thống bao gồm các chữ và các hình ảnh chính.

II. Nguyên tắc sử dụng phương pháp Mind Mapping:

Dụng cụ cần để thực hiện Mind Mapping giấy trắng khổ A4 hoặc A3 và các loại bút lông, bút màu. Sau đây là 8 bước đơn giản thực hiện một sơ đồ Mind Mapping:

Bước 1: Bắt đầu từ giữa trang giấy.Tập trung vào giữa trang giấy vì tại vị trí đó chúng ta sẽ ghi lại một từ hoặc một hình ảnh tượng trưng cho ý tưởng đầu tiên.

Bước 2: Đừng quá nghiêm trọng! Viết ra hoặc vẽ lại những điều đầu tiên xuất hiện trong đầu khi bắt đầu nghĩ về vấn đề, con người,vật thể, mục đích liên quan … Suy nghĩ quanh các ý tưởng chủ đạo. Những ý phát sinh này có thểl ộn xộn, đôi khi còn kỳ lạ hoặc không quan trọng.

Bước 3: Tự do hợp tác. Khi các ý tưởng nảy sinh, viết ra một hoặc hai từ mô tả ý tưởng trên các dòng phân nhánh từ ý trung tâm. Để các ý tưởng mở rộng ra thành các nhánh lớn, nhánh nhỏ. Ghi lại tất cả các ý,không cần bình luận hoặc đánh giá.

Bước 4: Nghĩ càng nhanh càng tốt.Thực hiện bước khám phá các ý tưởng. Diễn dịch các ý tưởng dưới dạng các từ ngữ, hình ảnh, số hoặc biểu tượng.

Bước 5: Không có giới hạn Hãy nghĩ ra ngoài khuôn khổ (‘bên ngoài chiếc hộp’). Mọi thứ đều có thể. Sử dụng bút màu để phân biệt các ý tưởng.

Bước 6: Không đánh giá Những vấn đề có vẻ không liên quan có thể thích hợp ở phần sau. Hãy suy nghĩ như đang động não. Nếu bạn cứ dừng lại ở ‘một từ không liên quan’, đầu bạn sẽ giống như bị kẹt băng và bạn sẽ không bao giờ nghĩ ra những ý tưởng tốt hơn được.

Bước 7: Tiếp tục …Hãy để tay bạn tiếp tục làm việc. Nếu các ý tưởng bị chậm lại, vẽ những đường trống và chờ não bạn tự động tìm ra các ý tưởng để điền vào. Hoặc hãy thay đổi màu sắc để khởi động lại đầu óc bạn. Đứng và viết ra các ý tưởng trên một bảng giấy giúp bạn suy nghĩ tốt hơn.

Bước 8: Thêm các liên kết Có những lúc bạn nhận ra ngay các mối liên hệ và bạn có thể kết nối ý phụ với ý chính. Có những lúc bạn không nhận ra, do đó bạn chỉ nối các ý đó với ý trung tâm. Cấu trúc có thể hìnhthành sau; yêu cầu đầu tiên là đem các ý tưởng ra khỏi đầu bạn và dàn trải chúng trên trang giấy.

III. Ứng dụng của phương pháp Mind Mapping:

Mind Mapping có thể áp dụng cho hầu hết các tình huống trong cuộc sống có liên quan đến việc học và tư duy. Đối với cá nhân: hoạch định, danh sách các việc cần làm, các dự án, giao tiếp, tổ chức, phân tích và giải quyết vấn đề. Đối với người học: học thuộc, ghi chú, báo cáo, viết luận,trình bày, kiểm tra, suy nghĩ, tập trung.Tất cả những ứng dụng của phương pháp Mind Mapping giúp tiết kiệm thời gian, nâng cao hiệu quả và rõ ràng của tư duy, tăng mức độ tập trung và hứng thú dành cho từng hoạt động.

IV. Lợi ích của phương pháp Mind Mapping:

Học tập : Người học giảm được khối lượng công việc, cảm thấy thoải mái khi học, ôn bài và làm kiểm tra. Ngoài ra, tạo sự tự tin vào khả năng học của người học.

Tổng kết : Có được cái nhìn toàn bộ, bao quát, hiểu được các mối liên hệ.

Tập trung : Tập trung vào công việc để có kết quả tốt hơn. Sử dụng tất cả kỹ năng tư duy để tập trung chú ý.

Ghi nhớ Dễ nhớ : ‘Thấy’ được thông tin trong đầu. Tổ chức : Đứng đầu trong việc liệt kê các chi tiết của sự kiện, dự án hoặc bất kỳ chủ đề nào.

Trình bày : Bài phát biểu rõ ràng, dễ theo dõi, sống động. Giao tiếp : Rõ ràng và chính xác. Hoạch định Sắp xếp mọi chi tiết, mọi mặt từ đầu đến cuối trên một trang giấy.

Đào tạo : Từ chuẩn bị đến trình bày, mọi việc trở nên dễ dàng hơn và nhanh hơn.Tư duy Có được phương pháp dễ dàng phân tích ý tưởng

Trần Hữu Dũng
--

Những bài viết của Giáo sư Trần Hữu Dũng

Thư cho một bạn trẻ - (14:57 | 30/01/2015)
Viễn ảnh 2025 - (10:06 | 02/01/2015)
'Phát triển bền vững' nhìn từ góc độ xã hội và văn hóa - (08:47 | 26/09/2014)
Con đường tạo dựng thương hiệu của Hàn Quốc - (20:46 | 24/08/2014)
Một giáo sư kinh tế Mỹ “mê” Nguyễn Ngọc Tư - (20:41 | 24/08/2014)
--
http://tamnhin.net/ren-luyen-tu-duy-bang-phuong-phap-mind-map.html

Friday, 12 March 2021

Saigon

 


 

Cám ơn bác Trí gởi cho bài thơ duyên dáng nhẹ nhàng..
Làm mình cầm lòng không đặng nên xin tham gia vui cùng bác nha.
Nghịch tí mà, cho bớt quên tiếng.

 

MT THOÁNG SÀI GÒN

 

Tác gi: Thch Tho

 

Sài gòn cht mưa cht nng
Sài gòn cht l cht quen
Sáng xanh trên vòm me thm
Chiu mưa tí tách trin miên
Sài gòn cht quên cht nh
Sài gòn cht khóc cht cười
Sáng mây vt ngang đu ph
Chiu hoàng hôn tím giăng đy
Sài gòn đâu mùa đ
Ch thy bi nng đ l
Sài gòn dòng xe hi h
Mi mòn tìm chút hơi thu
Sài gòn có em ch
t mát
Trưa nào gió thi qua lòng
Sài gòn có anh bát ngát

Nghiêng vn thơ biếc dòng sông.

 

Ein Moment von Saigon

 

Verfasser: Thach Thao

 

Saigon regnete plötzlich und sonnig

Saigon schien plötzlich fremd, plötzlich vertraut

Grünes Licht auf der Kuppel des Tamarindenbaums

Nachmittags ein wenig Dauerregen

Saigon vergaß plötzlich

Saigon lachte plötzlich

Morgenwolken über die Straße

Lila Sonnenuntergang voller Nachmittag

Wo fällt Saigon Laubzeit?

Nur roten Staub sehen

Saigon Auto fließen Hektik

Ich bin es leid, ein bisschen Herbst zu suchen

Saigon hat dich und macht Saigon plötzlich cool

Mittags weht der Wind durch mein Herz

Saigon hat Freunde, die Saigon immens machen

Kippende Poesie reimt den Fluss.

Tuesday, 9 March 2021

CÁC CÂU THƠ GIẢN DỊ

 

 Udo Juergen

 
 

SIMPLE VERSES/  
Nhà thơ Hi-lạp Tasos Leivaditis (1922–88)

A house in which to be born
a tree by which to breathe
a verse in which to hide
and the world in which to die
--

 
CÁC CÂU THƠ GIẢN DỊ

Ngôi nhà trong đó để được sinh ra
một cái cây để thở
một câu thơ trong đó để ẩn
và một thế giới trong đó để chết
 
--


簡單的經文

要出生的房子
一棵呼吸的樹
隱藏的經文
以及死亡的世界



Giản đan đích kinh văn

yếu xuất sanh đích phòng tử
nhất khỏa hô hấp đích thụ
ẩn tàng đích kinh văn
dĩ cập tử vong đích thế giới
 
ĐN
tặng Ngộ 

Đọc báo với Ngộ

 

 
 
Đọc báo với Ngộ
 
*
90 Millionen Impfdosen haben die Vereinigten Staaten inzwischen an ihre Bürger verabreicht, nun werden erste Beschränkungen gelockert – allerdings nur für voll geimpfte Menschen.
*
Alle 90 Sekunden ein neuer Patient
In Brasilien steht das Gesundheitssystem vor dem Kollaps. Krankenhäuser müssen Patienten ablehnen, vor den Kliniken bilden sich Warteschlangen. Forscher publizieren alarmierende Befunde zu den Mutanten.
*
 Alle 90 Sekunden ein neuer Patient
In Brasilien steht das Gesundheitssystem vor dem Kollaps. Krankenhäuser müssen Patienten ablehnen, vor den Kliniken bilden sich Warteschlangen. Forscher publizieren alarmierende Befunde zu den Mutanten.

*
COVID-19 vaccination – Radio – Australia's COVID-19 vaccination program is underway with Phase 1a (Karen Paterson)
*
Den Betriebsärzten fehlt nur noch der Impfstoff
Eine mögliche Einbindung der Betriebsärzte in die Corona-Impfkampagne stößt bei Unternehmen in der Region auf breite Zustimmung. Die Ärzte stünden bereit und hätten mit großen Impfkampagnen schon viel Erfahrung, heißt es.

ĐN

Friday, 5 March 2021

Hôm qua nghe tin bạn cũ ở xa,

 

Trăng tàn trên hè phố

 

Hôm qua nghe tin bạn cũ ở xa,


Anh ấy đã mất trong khi ngủ.

Đây là người bạn mà trước đây tôi đã từng mong muốn gặp lại trên cõi đời này,

Nào ngờ bây giờ anh ấy đã chết!

Như thế, từ nay anh ấy sẽ chỉ còn hiện diện trong kí ức của tôi.

 

ĐN

Nhớ về Cường

Freitag 5.Maerz 2021 

--

Yesterday, I heard that my old friend was far away,

He died while sleeping.

This is the friend I once wished to see again in this world,

Anyway, now he is dead!

Like that, from now on he will only be present in my memory.

--

Gestern habe ich gehört, dass der alte Freund weit weg ist

Er starb im Schlaf.

Dies ist der Freund, den ich einmal in dieser Welt wiedersehen wollte.

Jedenfalls ist er jetzt tot!

So wird er von nun an nur noch in meiner Erinnerung präsent sein.

--

昨天,我聽說老朋友很遠

他在睡覺時死了。

這是我曾經希望再次在這個世界上見到的朋友,

無論如何,現在他已經死了!

這樣,從現在開始,他將只留在我的記憶中。

--

Tạc thiên ,ngã thính thuyết lão bằng hữu ngận viễn

Tha tại thụy giác thì tử liễu 。

Giá thị ngã tằng kinh hi vọng tái thứ tại giá cá thế giới thượng kiến đáo đích bằng hữu ,

Vô luận như hà ,hiện tại tha dĩ kinh tử liễu !

Giá dạng ,tòng hiện tại khai thủy ,tha tương chích lưu tại ngã đích kí ức trung

--

Hier, j'ai entendu dire que ce vieil ami était loin

Il est mort en dormant.

C'est l'ami que j'ai souhaité revoir une fois dans ce monde,

Bref, maintenant il est mort!

Comme ça, désormais, il ne sera présent que dans ma mémoire.



Thursday, 4 March 2021


Đi khám bác sĩ

Trời còn nắng có mây

Mặc quần áo gội đầu đi bác sĩ

Nó sợ nên hết bịnh ?

Dũng cảm

 1

Dũng cảm

Ba tuổi

Ngộ trèo vô lu

Tìm tôm để ăn

Hay là bé nghịch

Thích trèo lu chơi

ĐN

 


Ngộ

 


 

Từ rất lâu

Ta không nhớ bao giờ

Với em

Một tình yêu platon.


Tuesday, 2 March 2021

Ca tu hay

 


 


 

 

Trái Tim Ngoan
Tác giả: Nhạc Anh Bằng & Trúc Hồ, thơ Nguyên Sa

Tôi ví môi em như một vầng dương le lói chân trời
tôi ví vai em như một mùa Xuân hoa trái yêu đời
tôi ví áo em là sương vời vợi trong gió giận hờn
tôi ví dáng em là tranh liễu rũ bên hồ trăng soi

Tôi ví da em trắng như ngọc lan trân gởi trên ngàn
Tôi ví tay em như tay nàng tiên đôi tám ngoan hiền
Tôi ví tóc em là mây thần thoại rơi xuống cuộc đời
Tôi ví mắt em là ngôi sao sáng trên trời hiếm hoi

Phải chăng môi thắm là riêng mùa Hạ
Từng thiêu tôi cháy như tro tàn tạ
Tôi gọi em là vạt nắng kiêu sa 

Phải chăng đôi mắt là khung cửa sổ
Để tôi trông gió trái tim nồng nàn,
Tôi gọi em là một trái tim ngoan...

Monday, 1 March 2021

Chiều nay xe đạp vòng quanh



 

Chiều nay xe đạp vòng quanh

Gió bay nhớ Ngộ xanh xanh mây trời

 

Tin tuc Vaccine ..

 


 


 

1.

Thái Lan bắt đầu chiến dịch tiêm vaccine ngừa COVID-19

Chiến dịch quy mô lớn nhằm tiêm 10 triệu liều mỗi tháng sẽ bắt đầu vào tháng Sáu, với 61 triệu liều vaccine AstraZeneca do công ty địa phương Siam Bioscience sản xuất.

2.

 

Học từ vựng qua bản tin ngắn: Participate

3.

 
Hãng thông tấn Nga Interfax hôm 26/2 đưa tin rằng vắc-xin phòng ngừa COVID-19 Sputnik V của họ đã được Việt Nam phê duyệt để sử dụng khẩn cấp

4.

 
Johnson & Johnson là vac-xin ngừa Covid-19 thứ ba được Cục quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ cấp phép ngày 27/02/2021 để sử dụng khẩn cấp. Hoa Kỳ hy vọng sẽ đẩy nhanh tiến độ tiêm chủng nhờ loại vac-xin mới, chỉ cần tiêm một liều và điều kiện bảo quản không nghiêm ngặt như vac-xin Pfizer và Moderna. 

rfi.fr

Covid-19 : M cp phép cho vac-xin Johnson & Johnson

 

Thu Hng

 

Johnson & Johnson là vac-xin nga Covid-19 th ba được Cc qun lý Thc phm và Dược phm Hoa Kỳ cp phép ngày 27/02/2021 đ s dng khn cp.

 

Hoa Kỳ hy vng s đy nhanh tiến đ tiêm chng nh loi vac-xin mi, ch cn tiêm mt liu và điu kin bo qun không nghiêm ngt như vac-xin Pfizer và Moderna.

 

Ngay lp tc, tng thng Joe Biden đã hoan nghênh « thông tin tuyt vi cho người dân M và là mt bước tiến mi trong n lc chm dt dch bnh ca chúng ta ».

 

Tuy nhiên, nguyên th M cũng kêu gi người dân không lơ là, vì « tình hình vn có nguy cơ xu đi do nhiu biến th virus đang lan rng ».

 

 

Dch Covid-19 đã khiến hơn 500.000 người chết ti M k t đu mùa dch và vn khiến hàng chc nghìn người b nhim mi ngày.

 

 

Johnson & Johnson đã có sn 4 triu liu vac-xin ch phân phi ti M. Tp đoàn cũng cam kết sn xut 20 triu liu t gi đến cui tháng Ba, tiếp theo là 100 triu liu vào tháng Sáu.

 

 

Hin có gn 50 triu người dân M được tiêm ít nht mt liu vac-xin.

 

Vi vac-xin th ba được cp phép, chính quyn hy vng đa s người dân s được chích nga t nay đến cui năm.

 

rfi.fr

Covid-19: The United States licenses the Johnson & Johnson vaccine

 

Thu Hang

 

Johnson & Johnson is the third Covid-19 vaccine licensed by the US Food and Drug Administration on February 27, 2021 for emergency use.

 

 

The United States hopes to accelerate vaccination thanks to a new one-dose vaccine and less stringent storage conditions than the Pfizer and Moderna vaccines.

 

President Joe Biden immediately applauded "great information for the American people and a new step in our efforts to end our epidemic".

 

 

However, the US head of state also urged people not to neglect, because "the situation is still at risk of worsening due to many virus variants spreading".

 

The Covid-19 epidemic has caused more than 500,000 deaths in the United States since the beginning of the epidemic and still infects tens of thousands of people every day.

 

Johnson & Johnson already has 4 million doses of vaccine waiting to be distributed in the US. The group also pledged to produce 20 million doses between now and the end of March, followed by 100 million doses by June.

 

Nearly 50 million Americans currently receive at least one dose of the vaccine.

 

With the third vaccine licensed, the government hopes the majority of people will be vaccinated between now and the end of the year.