Sunday, 14 December 2014

Thứ hai của em

Van co em ben doi, Y Lan



Chủ nhật 14/ Thứ hai 15

Bên ni là chủ nhật thôi,
Còn em bên nớ sáng ngày thứ hai
Ngoài kia đồi núi lập lòe
Trong ni người viết vài dòng gởi em
Nắng hè chiếu sáng phòng êm
Tiếng còi tàu hụ ngày xưa có còn?
Hoa trong phòng tỏa sắc xinh
Lung linh kĩ niệm ngày nào bên em!

ĐỗNguyễn
..chúc em tuần mới dễ thương..

Bạn trong Kinh Truong bo




Bằng hữu
Trích Kinh Trường bộ
31. Kinh Giáo thọ Thi-ca-la-việt (Sigàlovàda sutta)
..

23. 


Này Gia chủ tử, có bốn trường hợp, người bạn chung thủy trong khổ cũng như trong vui phải được xem là người bạn chân thật: 

- Nói cho bạn biết điều bí mật của mình; 
- giữ gìn kín điều bí mật của bạn; 
- không bỏ bạn khi bạn gặp khó khăn; 
- dám hy sinh thân mạng vì bạn. 

Này Gia chủ tử, như vậy có bốn trường hợp, người bạn chung thủy trong khổ cũng như trong vui phải được xem là người bạn chân thật.  
--
http://www.budsas.org/uni/u-kinh-truongbo/truong31.htm

Saturday, 13 December 2014

Hoa cho em, hoa đêm diệu kỳ

Hoa trong đêm


Hoa trong đêm
 
Đêm về chợt thấy hoa
Trước giờ anh đi nghỉ muộn màng
Hoa tươi đẹp kì ảo

Mai đây hoa sẽ rụng
Nên thương quý hoa đang khoe sắc
Nét đẹp lung linh tuyệt

Trần gian nhiều điều đẹp
Mà đẹp nhất là tình em đó
Của những ngày yêu nhau!

ĐỗNguyễn

Vì sao celebration!

Ngày 12


Vì sao

Vì hôm nay anh vui
Vì có dịp chưng hoa tặng em
Vì có dịp nghĩ về

ĐỗNguyễn

Friday, 12 December 2014

CELEBRATION 12 Dezember 2014

Hình vừa chụp tức thì


Mua hoa ngày thứ sáu 12.12.2014
CELEBRATION

Gom góp chai để đổi
Cùng với ít cent tiền lẻ còn
Cọng lại chừng hai euro

Anh đi siêu thị kịp
May quá có bó hoa có thể
Hoa hồng trắng đẹp ghê

Tìm cái chăn bao bố
Đắp lên bàn tiệc của chúng ta
Hoa đem chưng lên bình

Ôi đẹp sao mười hai
Buồn vui tình online mong manh
Biết có hiểu nhau không?

Hôm nay nhớ ngày này
Cám ơn em đã cho anh nhiều
Để thấy đời ấm áp

ĐỗNguyễn
.. anh đã rơi nước mắt khi thấy dấu chân em về thăm blog..Nhất là đúng ngày 12 Ceb 
 






Thursday, 11 December 2014

Nhân ngày 12 gởi Mit bài thơ đã viết

Hoa hồng ký ức

 
Ca tụng người yêu

Từ độ thương em
Anh khám phá bao điều thiết thực
Dù thời gian còn ngắn

Em chỉ anh món ruốc
Miền trung mà anh hằng ưa thích
Bây giờ anh hay ăn

Làm nước mắm ớt dấm
Để có thể dùng được nhiều ngày
Ăn trong mỗi bửa cơm

Em chỉ chiên cá  hồi
Thật sạch thật đẹp và rất ngon
Ăn với nước mắm kia

Món càri gà thơm
Học ở em thứ tự cách làm
Từ cách mua ngoài tiệm

Nhờ em anh làm được
Ly coctail Margarita
Ly coctail đầu tiên

Nhờ em anh thích hoa
Nghe em thích thú cách cắm hoa
Thêm lá bức tô điểm

Quen em nghe em nói
Tiếng anh lưu loát và vững chắc
Làm anh thích học lại

Cách của em giao thiệp
Với người đồng sự dưới và trên
Vui vẻ và hoạt bát

Học học học bao điều
Từ tuổi trẻ tài cao ý chí
Của người con gái ấy


Được biết về một miền 
Đất mới trù phú và thịnh vượng
Có rất nhiều triễn vọng

Nhớ lại cùng với em
Vế quê hương xứ Quảng à ơi
Là quê người anh yêu

Nhờ em anh biết ca 
Biết đánh đàn những bài em thích
Giá trị của lời ca

Anh được nghe đọc thơ 
XQ, XD và nhiều lắm
Nghe em hát ngêu ngao

Cảm thương số phận buồn
Những điều mất mát thật to lớn
Thờ thơ ấu của em

Anh xót xa những buồn tủi 
Và thán phục sự em vượt khó
Cây khế và măng cụt

Vui với em những ngày 
Em vinh quang thành đạt về làng
Tìm người thân họ hàng

Anh nghĩ về tấm lòng
Của em từ những chắt chiu đó
Hướng về anh cảm thông

Chiếc xe Vespa đã sửa
Nhớ về cái kính để đọc sách
Mái tóc cắt ngắn gọn

Ôi em ơi Mit ơi
Em có bao điều kì diệu đó
Làm anh quý và thương

Em có biết không Mit!


ĐỗNguyễn
..biết ơn và thương Mit mãi.. 

Celebration Thu Sau 12.12.2014

..lần em đi dạo..


Celebration

Chiều nay anh vào room,
Gặp anh B A trò chuyện hỏi thăm
Anh kể chuyện quê nhà

Đọc và giới thiệu mới
Đoạn kinh sáu tám trung bộ kinh
Do Brahmavamsa nhắc

Từ giã room anh đến tiệm
Còn kịp mua hai cuốn Trung hoa
Để nhìn núi Lô sơn

Buồn ngủ nhưng chợt nhớ
Bên em đã mười hai kỷ niệm
Ngày nào mình quen nhau!

Mai thức dậy mua hoa,
Như những lần trước mấy đồng cuối
Có hoa mới là VUI!

ĐỗNguyễn
Mong Mit ngày thứ sáu thành công và vui!
Em mãi là bồ tát của anh! 

Thuốc Nam của Sư









Cần tây

Cần tây

Thấm thoát ai ngờ lâu thế,
Anh đã xa quê mê mãi quên về
Gặp em như có chút quê
Trời hải ngoại bên em nguồn an ủi

Gặp vị Sư hỏi vị thuốc
Nhắc đền rau Cần tây thuốc nhiệm màu
Xa nhau rồi vị thuốc cay
Từ xa anh thầm gọi em Bồ tát!

ĐỗNguyễn

Wednesday, 10 December 2014

Anh gọi thầm tên em: Bồ tát Mit


Ký ức

Vô đề
2 ngày trước Celebration

Có lẽ anh hiểu em nhiều,
Nên anh gọi em là bồ tát
Hihi
Em sẽ bảo, sao gọi em như rứa?! :)
Vì em đá giò lái anh hoài..
Anh trã lời em nè:
..Vì anh cũng là bồ tát,
Nên anh nhận ra em: bồ tát!

ĐỗNguyễn 10.12.2014
.. chỉ có bồ tát mới hiểu bồ tát..

Tuesday, 9 December 2014

Em và rừng

Nguyễn Đức Đạt

Em và rừng

Xa rừng anh trỡ lại rừng,
Hoàng hôn vừa tắt nắng ngừng chiều rơi
Thương em công tác phương trời
Đường trường nhớ thuở dõi từng bước em
Cuộc đời trắc trỡ tâm êm
Mong em giữ vững lòng tin ngày nào
Tình em sáng mãi như sao
Là nguồn ấm áp cho bao mãnh đời!

ĐỗNguyễn
thơ là tiếng lòng.. mong Mit cảm nhận như thế!

Saturday, 6 December 2014

Cau chuyen ve so phan Patacara

Hoa em thích
 
Giới thiệu:

Anh tìm ra trong Tiểu bộ 1bài Kinh hay về số phận của một sư cô tên là Patacara.
Câu chuyện rất cảm động..
Mời Mit xem nhé!

ĐỗNguyễn
--

Người sống một trăm năm,
Không thấy pháp sanh diệt,
Tốt hơn sống một ngày,
Thấy được pháp sanh diệt.
(Pháp cú. 113)


XLVII) Patàcàrà (Therì. 134)


Trong thời đức Phật hiện tại, nàng sanh trong gia đình vị thủ ngân khố nhà vua ở Sàvatthi. Khi đến tuổi trưởng thành nàng giao du với một người đầy tớ trong nhà. Khi cha mẹ nàng định ngày gả nàng cho một chàng trai xứng đôi, nàng trốn đi với người tình nhân và sống tại một ngôi làng nhỏ. 

Khi nàng sắp sanh, nàng bảo chồng đưa nàng về nhà cha mẹ, vì ở đây không có ai săn sóc nàng, nhưng chồng nàng cứ hẹn lần hẹn hồi cho đến khi nàng biết chồng nàng không muốn đi về. Nàng liền chờ chồng đi vắng, sắp đặt công việc, tin cho người láng giềng biết rồi nàng bỏ về nhà cha mẹ. 
Khi người chồng về, người chồng liền đuổi theo, sợ nàng không có người săn sóc. Chồng nàng bắt gặp nàng và giữa đường nàng sinh được người con, rồi hai vợ chồng lại đi trở về làng. 
Ðến kỳ sinh nở thứ hai, sự việc xảy ra như lần trước, nhưng có điểm khác biệt như sau: giữa đường mưa to gió lớn nổi lên, người chồng tìm lá và cây làm cái chòi cho nàng tránh mưa, nhưng bị con rắn từ gò mối bò ra cắn chồng nàng chết tại chỗ. 

Trong cơn đau khổ chờ đợi chồng nàng, nàng bồng đứa con trên ngực và giữa mưa to gió lớn nàng nằm phục xuống đất để che chở cho hai đứa con trải qua một đêm như vậy cho đến sáng. Ðến sáng, nàng đi tìm chồng và thấy chồng bị rắn cắn chết rồi. Nàng khóc than suốt đêm. 

Vì mưa to, nước sông dâng lên đến đầu gối, nàng lại quá yếu nên không thể bồng hai đứa con lội qua sông. Nàng để đứa lớn ở bờ bên này và bồng đứa nhỏ lội qua sông. Rồi nàng đặt đứa nhỏ nằm trên khăn trùm đầu, dùng cành cây che lại để nó trên bờ, còn nàng lội qua sông lại để đem đứa lớn qua. Nhưng đến giữa dòng, quay mình trở lại thời thấy một con diều hâu, tưởng đứa con nít là một miếng thịt, nên bay xuống tha đứa nhỏ đi. Dầu cho người mẹ có xua đuổi và la lên nhưng vì quá xa nên không làm gì được. 

Còn đứa lớn bên bờ bên này, nghe tiếng mẹ la tưởng là mẹ kêu liền lội xuống nước đi qua và bị nước cuốn trôi. Thế là hai đứa con và cả người chồng bị chết. 

Nàng vừa khóc vừa đi về thành Sàvatthi, lại được tin hồi hôm mưa to gió lớn làm sụp đổ căn nhà của cha mẹ nàng, giết chết cả cha mẹ và em nàng vừa làm lễ hỏa táng xong. Trong cơn đau khổ khủng khiếp chồng chất, nàng hóa điên dại, ăn mặc hở hang, nàng vừa khóc vừa than:
Hai con ta đã chết,
Chồng ta cũng chết luôn,
Rồi trên giàn hỏa táng,
Cha ta và mẹ ta,
Cùng đứa em trai ta,
Vừa làm lễ thiêu đốt
.
Rồi nàng đi lang thang đây đó, khóc than nỗi đau khổ của nàng, và vì nàng mang xiêm áo tả tơi, nàng được gọi là Patacàra (kẻ mang xiêm áo). Người đi đường thấy nàng gọi nàng là người điên, có kẻ ném đá, có người thì quăng đồ nhớp bụi bặm trên nàng. 

Bậc Ðạo Sư ở Jetavana đang thuyết pháp, thấy nàng đi lang thang như vậy và biết căn cơ trí tuệ của nàng đã chín muồi, ngăn cản không cho người ta xua đuổi nàng và cho phép lại gần, khiến nàng hồi tỉnh lại, và cảm thấy xấu hổ với cách ăn mặc của mình, nàng nằm phục xuống đất. 

Một người quăng cho nàng một tấm y, nàng quấn y vào mình và thỉnh Phật cứu độ cho nàng và nàng kể lại thân phận của nàng: 'Thế Tôn hãy cứu độ cho con. Một đứa con bị chim diều hâu mang đi; một đứa con bị nước cuốn trôi; còn chồng con bị rắn cắn chết; cha mẹ và em con bị căn nhà sụp đổ giết chết và bị hỏa táng. 

Ðức Phật nói: 'Này Patacàra, đừng nghĩ rằng nàng đến với một người có thể cứu độ cho nàng. Như nay nàng than khóc vì con chết, vì chồng chết, cha mẹ chết. Cũng vậy, nàng đã khóc than kiếp luân hồi của nàng vì rằng con, chồng và cha mẹ bị chết của nàng còn nhiều hơn nước sông bốn biển'.
Nước bốn biển ít hơn,
Nước mắt của loài Người,
Khóc than vì đau khổ,
Vậy sao nàng hủy hoại,
Sanh mạng của chính mình,
Trong khóc than sầu khổ!
Nghe Thế Tôn dạy về con đường không thể diệt khổ, nỗi đau khổ của nàng được nhẹ dần. Rồi đức Phật khuyên thêm: 'Ôi Patàcàrà, một người mệnh chung, thì con cháu, bà con không có thể làm chỗ nương tựa. Cho đến hiện tại, họ cũng không giúp đỡ được gì. Do vậy, người có trí sống đời sống giới đức thanh tịnh, thành tựu con đường hướng đến Niết-bàn. Rồi đức Phật dạy:
Các con, cha, bà con,
Không phải chỗ nương tựa,
Khi thân hoại mạng chung,
Bà con huyết thống nàng,
Không thể che chở nàng!
Thấy được sự thật này.
Kẻ trí sống giới đức,
Và mau chóng thành tựu,
Con đường hướng Niết-bàn
.
Khi bậc Ðạo Sư nói xong, nàng chứng được quả Dự Lưu và xin được xuất gia. Ðức Phật đưa nàng đến chúng Tỷ-kheo-ni và cho phép nàng được xuất gia.

Rồi nàng tinh tấn tu hành, cố gắng thành đạt những quả vị cao hơn. Một hôm lấy nước trong bát rửa chân, khi nàng đổ nước, thời nước chảy đến một khoảng đường ngắn rồi biến mất. Nàng đổ thêm nước, và con đường nước chảy dài hơn, và lần thứ ba, nàng lại đổ nuớc và con đường nước chảy còn dài hơn trước khi biến mất. 

Dựa trên sự kiện này làm nền tảng suy tư, nàng nghĩ: 'Cũng vậy là loài Người, chết trẻ, chết nửa chừng và chết già'. 

Và đức Phật ở tại hương phòng của Ngài phóng hào quang, hiện lên trước mặt nàng và dạy rằng: 'Hỡi nàng Patàcàrà, như vậy là cuộc sống của loài Người, cuối cùng cũng phải mạng chung. Vậy tốt hơn là sống như thế nào để thấy sự sanh diệt của năm uẩn, dầu cho chỉ thấy được một ngày, hay chỉ một sát-na, còn hơn sống một trăm năm mà không thấy được sự thật ấy:
Người sống một trăm năm,
Không thấy pháp sanh diệt,
Tốt hơn sống một ngày,
Thấy được pháp sanh diệt.
(Pháp cú. 113)
Khi Thế Tôn nói xong, Patàcàrà chứng được quả A-la-hán với pháp tín thọ, nghĩa tín thọ. Suy tư đến quả chứng của mình, khi còn là một học nữ, nàng tán thán sự kiện đã giúp nàng chứng được quả vị cao hơn, và nàng nói lên bài kệ:
112. Với cây, cày ruộng đất,
Gieo hột giống trên đất,
Loài Người được tài sản,
Nuôi dưỡng vợ và con.
113. Sao ta, giới đầy đủ
Làm theo Ðạo Sư dạy,
Lại không chứng Niết-bàn,
Không nhác, không dao động.
114. Khi ta đang rửa chân,
Làm cho dòng nước chảy,
Thấy được nước rửa chân
Từ cao chảy xuống thấp,
Nhờ vậy, tâm được định,
Như ngựa hiền khéo luyện.
115. Rồi ta cầm cây đèn,
Bước vào ngôi tinh xá,
Nằm trên chiếc giường nhỏ,
Ta nhìn quán ngọn đèn.

116. Rồi lấy cây kim nhỏ,
Dìm tim đèn xuống dần,
Thấy cây đèn Niết-bàn,
Tâm ta được giải thoát
.

Chiếc lá thu phai

Chiếc lá thu phai

Mit thương,

Hôm nay anh Thái mới gởi cái link về bài Chiếc lá thu phai..
Anh giới thiệu để em cùng nghe nhé.
Mong em những ngày công tác xa nhà được thành công và an vui. Khi rảnh online, mong được gặp em.

ĐỗNguyễn
vô thị vô phi tự tại tâm, Mit yêu!
Days and weeks passed. One morning, the day nurse arrived to bring water for their baths only to find the lifeless body of the man by the window, who had died peacefully in his sleep. She was saddened and called the hospital attendants to take the body away.As soon as it seemed appropriate, the other man asked if he could be moved next to the window. The nurse was happy to make the switch, and after making sure he was comfortable, she left him alone. Slowly, painfully, he propped himself up on one elbow to take his first look at the world outside. Finally, he would have the joy of seeing it for himself.
One warm afternoon the man by the window described a parade passing by. Although the other man couldn’t hear the band – he could see it in his mind’s eye as the gentleman by the window portrayed it with descriptive words.Days and weeks passed. One morning, the day nurse arrived to bring water for their baths only to find the lifeless body of the man by the window, who had died peacefully in his sleep. She was saddened and called the hospital attendants to take the body away.

Friday, 5 December 2014

Paris, Pantheon











Pantheon, Paris

Tọa lạc ở gần đại học Sorbonne va khu Quartier Latin,
a chưa vào đây nhưng đã thấy bên ngoải từ xa..

ĐỗNguyễn
--
http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90i%E1%BB%87n_Panth%C3%A9on

Rừng Điệu Ngộ














Rừng Điệu Ngộ cuối thu
Gởi em vài tấm hình anh đã chụp..

ĐỗNguyễn

Thursday, 4 December 2014

Sau voice, anh vui nhat! Cam on M da unblock!


Món em làm

Hi Mit,

Sắp tới a muốn kho ruốc như M đã chỉ. Tuy nhien dạo này không thấy siêu thị gần nhà bán thịt bụng. A xin hỏi em, co thể dùng loại thịt heo nào khác không? Dùng loại thịt heo nạc khác?

Cám ơn Mit

ĐỗNguyễn

Wednesday, 3 December 2014

Vô đề 12 2014


Bar Brown, MB

Hiện tại

Chiều nay chưa về thăm rừng,
Sương mù giăng tỏa như sầu cùng ai.
An vui kinh điển miệt mài,
Trỡ về thanh tịnh nghe gì lặng êm.

Có thời say đắm lênh đênh,
Buông lung sự nghiệp tìm về bến mê.
Có thời không ngủ suốt đêm,
Dệt cơn mộng đẹp, tỉnh mềm môi không!

Lữ hành bổng chút ngộ thông,
Mau về hiện tại niết bàn chào thua!

ĐỗNguyễn

Tuesday, 2 December 2014

Nhan tin

Thơ ấu của em/ A. Stankowski


Mit ơi,

Tấm hình mà e đã chụp và gởi a với cái message ấy hôm trước, có lẽ em chưa đọc kỹ ý nghĩa của nó và hiểu chưa chính xác.

..
Như thế là em đã hiểu ngược lại, do đó oan cho anh!!
Anh luôn muốn liên lạc với em, làm sao a lại block em ??
Em nhớ lần trước không, ở r. T .. anh đã từng bị oan.. hehe. Việc đó, em đã nhận ra và anh đã được giải oan..Mệt ghê!
Qua việc này, em thấy đó, khi mình có cảm tưởng là bị block, mình sẽ buồn.
Cũng như anh, khi bị em block. Thấy nick em online, mà chỉ ngó nhìn, không pm được, sẽ buồn lắm.


Thương
ĐỗNguyễn
--
nhìn tấm hình thấy thương Mit..a ko bao giờ bỏ em, làm sao a nỡ block nick e.
E chưa hiểu hết tâm tình của a đối với em.. E thì có thể block a, còn a ko bao giờ.. vì e là khác..

Monday, 1 December 2014

Mong manh 1 12 2014

Mùa thu lều Duy Thu

Mong manh

Một thoáng
Thu cười đôi mắt em
Áo hồng chải tóc
Bóng mây mềm
Dạo ấy
Mình yêu nhau vật vã
Bên này bên ấy
Ngóng mông mênh

ĐỗNguyễn
..vô thị vô phi tự tại tâm, M yêu.

Sunday, 30 November 2014

30

Cảnh rừng Điệu Ngộ thương yêu


Vô đề 30

Lá xanh 
Nở vội đầu đông
Điểm tô giữa những 
Mênh mông xứ người
Về rừng 
Ngắm những cành khô
Nghiêng nghiêng đỏ rộ
Ngộ hương vô thường!

ĐỗNguyễn
.. nhớ giây phút em nghỉ trưa và cùng đi ăn phở ngày đó! Mit còn nhớ không?

Saturday, 29 November 2014

XI

Đường rừng

Vô đề XI

Ai cùng anh
Về thăm rừng
Nghe đôi chim nhỏ
Vui mừng líu lo
Chân đi
Nặng chĩu buồn xo
Người thân anh nhất
Mà chưa hiểu mình!


ĐỗNguyễn


Cuối thu trong rừng Điệu Ngộ

Phía dưới của lá rừng Điệu Ngộ


Rừng Điệu Ngộ vào cuối thu

Vô đề cuối thu

Nhẹ bước
Thăm rừng cuối thu
Mùa thu đẹp quá
Sương mù chơi vơi.
Lá vàng
Bao phủ khung trời
Người đi ngắm lá
Không thôi nhớ người

ĐỗNguyễn

Dang dua hinh hom nay di rung len..

Thursday, 27 November 2014

Cuối tháng 11 2014/ Bài thơ vô đề

Lá vàng rừng Điệu Ngộ

Vô đề thứ năm

Ai về rừng Điệu Ngộ
Tĩnh lặng khu rừng vắng
Ngồi chơi bên chòi hoang
Tai nghe xa xa chim huýt
Màu nâu lá vàng phủ đường rừng
Trước mắt bụi cây xanh vẫn đó
Chợt dáng người đi qua nói Hallo!

ĐỗNguyễn

Wednesday, 26 November 2014

Tưởng sâu đến rồi đi học

Thấy khê' nhớ Cây khế hẹn hò với nhau..


Vô đề

Thức dậy đêm khuya
Trời tháng mười một,
Anh chợt nhận ra
Nỗi nhớ âm ỉ..
Trong lòng lung linh
Kệ cứ để nhớ
Anh đem nó theo
Cùng anh ngao du..

Anh vào online
Nhóm đọc Phạn văn
Duyên lành phước đến
Thày mời anh đọc
Câu Pháp cú cuối

Niềm buồn vơi vơi!

ĐỗNguyễn
nhớ Mit hôm nay và Mit thời kỳ thần tiên..

Tuesday, 25 November 2014

Mit pm

Kỷ niệm



Mic rơi

Hôm nay không đến thăm rừng,
Thương người con gái lòng thường ưu tư.
Đêm khuya bổng gởi lời thư,
Anh đang cầm mic vội mừng đón em!
Em ngờ anh block em rồi!?
Ngờ chi ác rứa, nỡ nào block ai!

ĐỗNguyễn

Nhan tin ve NGO

Hi M,

Khuya nay, a moi ngo^. 1 dieu hay lam!
Hom nay, em ranh, voice voi a nhe.
Hihi
Cho a sorry hom qua nha..


DN

Monday, 24 November 2014

Viên ngọc niết bàn/ Montag

Đường rừng Điệu Ngộ


Mit thương,

Anh ghé qua trang nhà Làng mai và tìm được một viên ngọc đem về nhà tặng em:

Trích:
http://langmai.org/tang-kinh-cac/vien-sach/gioi-thieu-sach-moi-thich-nhat-hanh/rong-choi-troi-phuong-ngoai
...

"Niết bàn có nghĩa là giải thoát, là tự do. Ta đâu cần phải chết đi mới có được cái cảm giác giải thoát và tự do đó.

Nhiều người nghĩ rằng Niết bàn (Nirvãna) là một cảnh giới hạnh phúc mà người chứng đạo được đi vào sau khi chết.

Không có sự hiểu lầm nào tai hại hơn thế. Bụt đã dạy rất nhiều lân về Hiện Pháp Niết Bàn, nghĩa là về Niết Bàn trong hiện tại.

Nếu ta có khả năng buông bỏ được những phiền não như đam mê, hận thù và ganh tị, nếu ta buông bỏ được những cái thấy sai lầm về sinh diệt, có không, tới đi v.v… thì ta có thể tiếp xúc được với Niết bàn trong giây phút hiện tại.

Người xuất gia và người tại gia đều có khả năng tiếp cận Niết Bàn qua đạo để ngay trong hiện tại. Vì vậy nên ta có thể nói: “Không có con đường nào đưa tới Niết bàn, Niết bàn chính là con đường”.

--
http://langmai.org/tang-kinh-cac/vien-sach/gioi-thieu-sach-moi-thich-nhat-hanh/rong-choi-troi-phuong-ngoai

Chúc M đêm an lành

Hôm nay anh sẽ vào rừng sớm
Để còn chụp được hình khi còn nắng

Giữ gìn sức khoẻ và đêm an lành!

ĐN

Sunday, 23 November 2014

Good morning Guten morgen M

Dem qua M thuc khuya dzu nha..
Vay ma ko pm cho anh!
Hoi qua cung vui hi

DN

Saturday, 22 November 2014

Thứ bảy với nụ hôn của Em

Mong manh sắc màu


Tặng M

Về rừng tâm trạng lung linh,
Vì sao cô bé thông minh biết rồi!
Lá vàng cũng lá ngày qua,
Hôm nay lá bổng nguy nga dị thường!

ĐỗNguyễn
..chiều thứ bảy hạnh phúc..


Goi M. link hay ve 1 Bai giang TBK 62

http://www.youtube.com/watch?v=-3IemIOpAnQ



A di vo rung

Toi thu 7 thuc khuya nha,
Khong vo Sk, a di vo rung nha
Ben nay, troi con chut nang, a di vo rung,
Mong M ngu ngon va rang ngu cho duoc de mai con lam viec..
Thuong M. nhieu

A tat may nha

ĐN

Hehe

Moi doc duoc text chat cua ai do ...
Bat ngo nha..
Vo cho cay khe sk noi chuyen khong?
Luc hat nho ve M.

Thursday, 20 November 2014

Điên

Họa bài thơ ĐIÊN của em

Gấu Panda

Điên
Thơ M.

Tôi chết đi,
Để đừng yêu anh nữa!
Chết cả hồn
Để tựa người điên
Không suy tư lo lắng ưu phiền
Chỉ cười thôi,
Chỉ cười nghiêng ngã!


Điên
Thơ ĐN

Khoan chết nha,
Để còn yêu nhau mãi!
Sống thật vui
Tràn ngập tình người
Há ngại suy tư người mẫn tuệ!
Rất hồn nhiên,
Rất là em đó!

Wednesday, 19 November 2014

Lá xanh giữa mùa thu

Lá xanh

Lá xanh giữa mùa thu

Làm thơ ghi lại đôi dòng,
Trong đêm thanh vắng đèn chong theo người.
Chiều nay theo chiếc lá tươi,
Đêm về bỏ lại khung trời du du!

Lá xanh nở giữa mùa thu,
Trong rừng thanh vắng sương mù vừa tan.
Anh đi rảo bước trên đàng,
Rừng thu ôm ấp vô vàn thiên nhiên!

Đời ai chẳng có ưu phiền,
Anh về nương tựa rừng thiêng gội sầu!
Buông đi những pháp ngàn dâu,
Thu này lại nhớ nắng hè bên em!

ĐỗNguyễn
.. chờ Mit mãi chưa thấy về

Tuesday, 18 November 2014

Về rừng Điệu Ngộ



Về rừng Điệu Ngộ

Chiều nay về lại khu rừng,
Theo con đường thoải ngập ngừng chiều tan
Màu thu xinh đẹp vô vàn
Lá vàng nét nhẹ bay không gian nào
Khuya về chợt gặp ôi Chao!
Dễ thương nhắn nhủ khuyên can ân cần.
Lòng vui anh ghé về room
Tin vui vụt đến nhắn người anh thương!

ĐỗNguyễn
..  đêm kỷ niệm hai niềm vui.. :)

Sunday, 16 November 2014

Ngồi thiền ở lều Duy Thu

Rừng điệu Ngộ hôm nay


Ngồi thiền ở lều Duy Thu

Rừng ơi ta đã về đây,
Lá kia còn đợi anh ngây ngất nhìn!
Trời khuya mây vẫn ngóng tìm,
Đôi giòng trao đổi con tim rộn ràng!

Phút giây thiền tọa lều hoang,
Tâm tư nhớ tưởng hôm qua hôm này!
Bổng nhiên chợt nhớ Brahma,
Thấy con chim nhỏ xa xa cuối chiều!

ĐỗNguyễn
.. nhớ tấm hình Mit với nụ cười mắt nhắm..

Saturday, 15 November 2014

về thăm chòi Duy Thu 14.112014

Chòi Duy-Thu


Về chòi Duy Thu
 
Chiều nay về Duy Thu
Khi trời đã nhẫm tối cuối nắng
Cây trụi lá đường đầy lá!

Rảo bước trên đường quen,
Về mau chòi Duy-Thu còn đó
Cảm nhận sự sai biệt

Thấm thoát chỉ một tuần,
Rừng đã khác rất nhiều với xưa
Hầu như lá lià cành

Vạn pháp thì thay đổi
Như lá xanh rồi vàng rồi rụng
Rừng cùng anh trầm ngâm!

ĐỗNguyễn

Friday, 14 November 2014

Thơ Thích Nhất Hạnh

Giới thiệu:

Mit thương,

Nghe tin Sư Ông bịnh nặng, anh tìm chút ít thơ của Ông để đọc. Thoáng thấy bài thơ về cô nhi viện là anh xúc động lắm và đọc ngay..
Anh thích một câu trong đó nhất..

ĐỗNguyễn

--


Thơ Thích Nhất Hạnh

Tôi thấy em nơi sân nghèo cô nhi viện 


hai mắt của em buồn

chứa đầy tủi hận

khi thấy tôi

em quay mặt nhìn nơi khác

bàn tay em vẽ những vòng tròn loanh quanh trên mặt đất



tôi nào dám hỏi ba má em đâu

tôi nào dám khơi động nguồn mạch thương đau

tôi chỉ muốn chuyện trò chốc lát

cười nói đôi câu

ngồi với em một phút

cho em vơi chút u sầu


đất nước đau cùng số phận

em hãy mở miệng cười

để cho nhau hy vọng

thế hệ các em

chưa đầy năm tuổi trên đầu

đã thấy tan tành hoa mộng

cuộc đời xô về hung hãn cuồng bạo

khổ lụy vì đâu

thế hệ chúng tôi kém hèn gây nên nông nổi


lát nữa rồi tôi đi

để em ở lại sân nghèo cô nhi viện

hai mắt của em buồn

tôi đi

em trở về góc sân quen thuộc

và ngón tay em lại vẽ những vòng thương đau trên mặt đất

--
Mỗi khi đọc bài này tôi lại nhớ đến những năm 1957-1958 tôi hay đi thăm các em trong cô nhi viện Thị Nghè. Tôi rất thương các em cô nhi nhưng không hiểu sao tôi cảm thấy như nghẹt thở mỗi khi đến cô nhi viện. Nếu một bà mẹ không thể nào thương yêu và chăm sóc chu đáo cho hai mươi đứa con của mình thì một nữ tu sĩ cũng khó mà có thể thương yêu chăm sóc bảy chục hay một trăm em cô nhi. Lần nào đi cô nhi viện về tôi cũng bâng khuâng buồn bã. Sau đó tôi bỏ cô nhi viện, đi làm việc tại các xóm ổ chuột tại thành phố, rồi đi làm trường Thanh Niên Phụng Sự Xã Hội. Mãi đến năm 1973 sau khi hòa ước được ký kết tại Paris tôi mới có nhiều thì giờ lo cho các em. Càng suy nghĩ nhiều về vấn đề cô nhi, tôi càng hiểu rõ vì sao tôi vẫn có cảm giác khó thở khi vào các cô nhi viện. Cô nhi viện chỉ là sản phẩm của người tây phương. Ngày xưa Việt Nam không có cô nhi viện và con mồ côi vẫn sống bên ông bà hay cô chú của chúng. Nếu mỗi cô nhi có được một số tiền trợ cấp hàng tháng để không là gánh nặng cho gia đình người bà con nuôi em thì em sẽ hạnh phúc khi ở với ông bà hơn là sống trong cô nhi viện. Tôi soạn thảo một dự án tìm người bảo trợ cô nhi, chịu cấp dưỡng tiền hàng tháng cho gia đình nuôi các em mà quá nghèo. Sau khi bổ túc và chấp thuận, Phái Đoàn Phật Giáo tại hải ngoại đã gửi dự án này về trình lên Ủy Ban Tái Thiết và Phát Triển của Giáo Hội. Trong dự án này, ngoài việc tạo điều kiện giữ các em lại dưới mái gia đình êm ấm của ông bà hay cô dì các em, chúng tôi còn đề nghị chẻ những cô nhi viện quá đông trẻ em ra thành nhiều tiểu gia đình để các em sống lại không khí ấm cúng của một gia đình nhỏ. Chúng tôi lập tại mỗi nước một tiểu ban để lo cho chương trình này. Nhiều người bạn trẻ người ngoại quốc quen thân với Phái Đoàn được mời vào các tiểu ban này để kêu gọi sự ủng hộ của người địa phương nước ấy. Bài thơ Tôi Thấy Em Nơi Sân Nghèo Cô Nhi Viện vì vậy đã được dịch ra nhiều thứ tiếng và được các tiểu ban nói trên ấn hành rộng rãi. Cứ nước nào vừa lập xong tiểu ban lo cho cô nhi Việt Nam thì bài thơ này lại được ấn hành hàng ngàn bản bằng tiếng nước đó để gửi đi kêu gọi. Vào tháng 6 năm 1973 chúng tôi chỉ mới tìm ra bốn mươi gia đình bảo trợ cho bốn mươi cô nhi tại gia Việt Nam; vậy mà đến tháng hai năm 1975 chúng tôi đã tìm được 9.670 người để bảo trợ cho 9.670 cô nhi. Các ca sĩ như Joan Baez, Nân Mouskouri đã nhiều lần tặng tiền cho dự án này. Tại Paris và các tỉnh lớn ở Pháp, chúng tôi thường mời các nhạc sĩ danh tiếng như Graeme Allwright, Maxime Le Forestier, Claude Nougaro, Dick Annegan v.v … đến hát. Lần nào Pierre cũng năn nỉ thầy Nhất Hạnh lên đọc dùm bài thơ này trước khi nhạc hội mở đầu. Tôi và Pierre vẫn thường hay đi dán bích chương cổ động các nhạc hội vào khoảng tám giờ tối đến hai giờ khuya. Đêm nào về, tay chân của hai chị em cũng lạnh cóng vì băng giá. Thầy có nhắc tới chuyện này trong một bài thơ trong đó có những câu:
thương bé nhỏ vơ mùa loạn lạc
sen vàng bướm gửi khắp trời tây
tờ hoa nhạc hội bừng chiêng trống
xóm dưới thôn trên dán chật đầy
giăng mắc đường dây trăm xứ lạ
ân nghĩa bên trời mãi dựng xây

Sen Vàng tức là báo Le Lotus của Phái Đoàn Phật Giáo Việt Nam tại Paris ấn hành trên giấy màu vàng bằng Anh ngữ và Pháp ngữ. Tờ hoa đây là những tờ quảng cáo đại nhạc hội. Bé đây là các cô nhi.
Người trẻ làm việc cho chương trình này cũng khá đông. Piere, Neige, Mobi, Hương và tôi làm việc toàn thời gian tại văn phòng Phái Đoàn. Thoa, Lội, Hoàng Anh, Hằng, Hải, Tính, Nga, anh Trương, anh Cao Thái giúp dịch hồ sơ tại nhà mỗi đêm vài giờ. Một số sinh viên khác đến giúp bất định kỳ, tùy theo khả năng. Huệ Châu và anh Hướng cũng lãnh về nhà hàng chồng hồ sơ cô nhi. Anh Hướng tuy là khoa học gia nhưng cũng là thi sĩ. Thơ anh đã được in thành hai tập từ hồi còn là sinh viên, và Lá Bối 1978 có ấn hành tập Ngày Mẹ Về của anh, ký tên là Hoài Việt. Điều mà tôi ghi mãi trong lòng về hai người bạn này là anh chị luôn đặt mình vào thế đứng tôn trọng sự sống của con người và chống đối những bất công từ bất cứ hướng nào. Trong những ngày mà tiếng nói của lập trường này bị bóp chẹt nhất, Hướng và Huệ Châu lúc nào cũng sẵn sàng nói: “Có chúng tôi đây !”

SC Chân Không

Thursday, 13 November 2014

Hi M.


Hi M.

Wo bist Du?
Der Bildschirm
schreit laut nach Dir!
Die Rosen
Wartet aud Dich!
..
Gute Nachricht:
Der Monk
Nhất Hạnh
atmet doch!
Hurra!

ĐỗNguyễn

Nghe em.. Take it easy!

Biển quê nhà


Nghe em

Cảm niệm giọng buồn,
Nửa khuya không ngủ
Trong ngày tình thương.
Kiếp người
Bao thứ não phiền,
Mong em hết bịnh
Cuộc đời lại vui!

ĐỗNguyễn
.. em cố gắng ngủ cho được nha! Relax!

Sư Ông Nhất Hạnh

Sư Ông

Sinh lão bịnh tử
 
Trời thu sương mờ ngói,
Nghe tin thày Nhất hạnh già bịnh,
Ngẫm suy lẽ duyên sinh!

ĐỗNguyễn

Bên rừng nhân ngày Celebration

Rừng Điệu Ngộ

Bên rừng nhân ngày Celebration

Bên rừng thanh lặng ngồi chơi,
Bổng nhìn chiếc lá vừa rơi trên đường.
Lá vàng có chiếc còn vương,
Đang nằm óng ả trên cành lá xanh.
Cõi rừng xa vắng yến anh
Mênh mông người nhớ trời xanh phương nào!

ĐỗNguyễn

Wednesday, 12 November 2014

Celebration 12.November 2014




















12

Cứ đến ngày mười hai
Lòng anh cảm thấy vui thật nhiều
Ngày anh mua Rosen..

ĐỗNguyễn
..tặng em và anh!

12.11. 2014 21 giờ tối bên này.

Mautaschen


Hi Mit,

Em ngủ được không? Bớt sổ mũi chưa? Anh hi vọng, em không có chuyện gì buồn? Nếu có thì nói với anh và anh sẽ an ủi em. Mit nhé!
Chiều nay anh ra phố sau nhiều ngày không ra. Trước hết a đến tiệm Apple, ở đó anh tìm hiểu một vài chi tiết, sau đó a đến tiệm PC lớn.
Ở đây, anh đã nhờ họ tìm cái lỗi của máy mà anh cần coi, vì nó không chịu làm việc. Và họ đã tìm ra. Hurra!
Nhờ vậy, mà anh về nhà với một tâm trạng vui.

Nhân tiện, a cũng đã xem vài loại máy:
- Iphone 5 S> a thích cái này nhất. Vì nó đẹp và gọn. Anh ko thích Iphone 6 hay Iphone 6 Plus. Cách Design ko đẹp và chúng to quá.
- Ipad Mini, anh thích hơn là Ipad Air 2, vì Mini gọn nhẹ!
A có xem blog này trong Ipad Mini, thấy đẹp và rõ lắm!
-  A cũng hỏi loại USB 4 Gb, hay 8 Gb, dùng cho vài việc.
- Loại máy chụp hình Nikon mới 1100, giá bán chừng 1100 Euro. A không cần. Máy hiện nay sài đủ rồi.

Trời mưa, nên anh về sớm.
Chúc em buổi sáng thứ 5 an vui. Bên anh vẫn còn là ngày 12.11 Celebration! Chút nửa, có thể anh sẽ làm Cocktail Margaretta cho vui!

ĐỗNguyễn

Nhắn tin cho Mit

Hi Mit,

Thấy em không khỏe lắm, mời em uống sửa nè!
Anh hôm nay ngủ nướng..hihi
Chút nửa sẽ đi ra phố 1 chút để nhờ người ta xem cái máy..

Mong em vui và khỏe lại!

ĐỗNguyễn

Tuesday, 11 November 2014

Celebration 12.November 2014

 Kỷ niệm ngày 12

Bây giờ và tại đây


Hi Mit,

Chào mừng em nhân ngày kỷ niệm hôm nay!
Bây giờ bên em là sáng, do đó chưa có rượu, nhưng có hoa!
Anh thương tặng em những cánh hoa Rose rạng rỡ!

ĐỗNguyễn
.. buỗi tối nay bên em, mong em vô được blog.. để cùng vui nhé!

Ngày mai la 12 tây

 
Hoa 12

Ngày 12

Ngày mai ngày mười hai
Mời em thăm blog cùng chung vui
Đẹp thay người Điệu Ngộ!

ĐỗNguyễn

Sunday, 9 November 2014

Bên anh còn là chủ nhật..

Staatgalerie
Jame Stirling

Hàn huyên

Hàn huyên một thoáng mùa thu,
Mà nghe âm hưởng mây mù nhẹ tan!
Nhớ rừng Điệu Ngộ lá vàng,
Thiền sinh xin hẹn với nàng hôm sau!

ĐỗNguyễn


Hello Mit,

Thức dậy mới 7 giờ tối, ngày chủ nhật nhẹ nhàng..
Sau khi nói chuyện với em xong, anh vô bếp lấy món khoai tây với creme fraiche ăn với herring-filet..
Ăn xong, anh cài chuyển vài việc trong laptop.. rồi đi nằm nghỉ. Hôm nay không muốn đi rừng nửa, có lẻ, ý muốn trải nghiệm vô rừng bớt đi khi được hàn huyên với Mit.

Giấc ngủ của em ngon không?
Anh đã ngủ khá ngon, trời đã cuối thu.. lạnh rồi..


Chúc mong em một ngày thành đạt an vui!
Thương,

ĐỗNguyễn
--
http://www.budsas.org/uni/u-aj-brahm/cbht.htm#3